Tiêu điểm

Code game Play Together VNG mới nhất tháng 12/2022Hướng dẫn kiểm tra iPhone Lock hay World đơn giản và hiệu quả nhất

Văn mẫu Kể về kỉ niệm với người bạn thân

Caothu_android - ( 5.0★- 2 đánh giá)  ĐG của bạn?
Tình cảm bạn bè ấm áp chân thành của tuổi thơ là những kỉ niệm đẹp gắn bó với suốt cuộc đời. Các em có thể tham khảo những bài văn mẫu dưới đây để có thêm những gợi ý hay cho bài kể của mình.
Kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học
Em hãy kể lại 1 kỷ niệm sâu sắc nhất về gia đình, bạn bè, người thân, thầy cô
5 bài văn kể một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi
Hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn
Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em đối với một con vật nuôi mà em yêu thích

Đề bài: Văn mẫu Kể về kỉ niệm với người bạn thân.

van mau ke ve ki niem voi nguoi ban than

Bài Văn mẫu Kể về kỉ niệm với người bạn thân.

 

I. Dàn ý kể về kỉ niệm với người bạn thân

 

1. Mở bài

Giới thiệu về kỉ niệm khó quên của em với người bạn thân

2. Thân bài

* Giới thiệu về người bạn thân của em:

- Người bạn thân đó là ai?

- Em và bạn đã chơi thân với nhau từ bao giờ?

- Tình bạn của hai bạn thân thiết như thế nào?

* Khái quát về kỉ niệm giữa em và bạn thân:

- Đó là một kỉ niệm vui hay buồn?

- Sự việc xảy ra trong hoàn cảnh và thời gian nào?

* Kể lại kỉ niệm của em và bạn thân:

- Kể lại toàn bộ sự việc diễn ra một cách cụ thể.

- Thái độ hành vi và phản ứng của em và người bạn thân khi đó như thế nào?

- Tình cảm bạn bè của em và bạn thân sau kỉ niệm đó.

3. Kết bài:

- Cảm nhận của em về kỉ niệm đó.

- Tình cảm của em dành cho người bạn thân.

 

II. Bài văn mẫu kể về kỉ niệm với người bạn thân

 

1. Kể về kỉ niệm với người bạn thân - Bài văn mẫu số 1

 

Tôi có một người bạn đã chơi với nhau từ thời ấu thơ đó là Phương, chúng tôi lớn lên cùng nhau, chơi đùa, học tập với nhau và đã trải qua biết bao kỉ niệm vui buồn của tuổi thơ, có một kỉ niệm giữa tôi và Phương khiến tôi không bao giờ quên đó là kỉ niệm về một lần tôi bị ngã xe.

Tôi còn nhớ khi ấy chúng tôi mới là học sinh lớp 3, hai đứa học cùng lớp lại gần nhà nên thường rủ nhau đi học mỗi ngày, hôm ấy như mọi ngày Phương đến nhà và rủ tôi đi học, chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện rất vui vẻ. Đang đi trên đường bỗng có một chiếc xe máy đi rất ẩu vừa nhanh lại lạng lách đánh võng, tôi và Phương đã đi sát và lề đường để tránh xa thế nhưng chiếc xe vẫn va vào xe của tôi khiến tôi mất tay lái, loạng choạng rồi cả xe lẫn người nằm xoài trên đường. Ngay lúc đó chiếc xe lại lao nhanh chạy đi mà không thèm ngoảnh lại nhìn, tôi ngã quả đó vừa đau lại vừa tức, khi ấy Phương đã nhanh chóng tiến tới đỡ tôi vào lề đường ngồi rồi dựng xe lên giúp tôi. Phương tỏ ra rất lo lắng, phủi bụi quần áo cho tôi rồi cẩn thận nhìn ngó xem tôi có bị đau chỗ nào không, Phương thấy tôi bị đau liền đem xe gửi vào nhà bên đường rồi đưa tôi tới trường học, trên đường đi cậu ấy liên tục hỏi tôi "cậu có đau lắm không?", rồi cứ bắt tôi vào phòng y tế. Sự quan tâm ân cần của Phương khiến tôi rất xúc động, cậu ấy rất biết quan tâm và an ủi người khác, lại biết hy sinh vì người bạn của mình, tôi cứ nhìn cậu ấy mà thầm cảm ơn vì mình có một người bạn tốt như vậy.

Mỗi lần nhớ về kỉ niệm đó tôi lại cảm thấy Phương là một người bạn thật hiếm có, kỉ niệm đó đã giúp tôi hiểu hơn về người bạn của mình để từ đó biết yêu quý, trân trọng người bạn đó và gìn giữ tình bạn đẹp của chúng tôi.

van mau ke ve ki niem voi nguoi ban than 2

 

2. Kể về kỉ niệm với người bạn thân - Bài văn mẫu số 2

 

Cơn gió lành lạnh khẽ len lỏi vào người tôi. Cái cảm giác nhớ một người là như vậy sao. Cuộc đời quả thật có nhiều chuyện đáng buồn. Khi tôi nhận ra giá trị của những người xung quanh thì dường như nó đã muộn. Có lẽ những kỉ niệm cuối cùng của tôi và bạn sẽ chỉ còn trong quá khứ, sẽ để lại cho tôi những nỗi nhớ mỗi đêm dài.

Có thể nói vậy trong tất cả chúng ta ai cũng có bạn của mình tìm một người bạn thì rất dễ dàng nhưng tìm được người hiểu mình thì lại khó, tôi đã từng có cái cảm giác là được hạnh phúc khi được ở bên người bạn mà tôi quý mến nhất. Thế nhưng mà giờ đây tôi đã làm cho người ấy không còn bên tôi nữa rồi. Kể cũng lâu rồi nhỉ: Tôi thật sự hối hận vì những gì tôi đã làm đối với người bạn bé bỏng nhỏ nhắn. Tình bạn của tôi bắt đầu từ lúc trên đường đến trường, người bạn đó đã giúp tôi một người xa lạ hiểu ra nhiều điều. Dáng người nhỏ bé, mái tóc dài thế mà phải bán từng tấm vé số để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống hằng ngày, trong khi tuổi của cô bé ấy là phải cắp sách đến trường, được sống trong sự đùm bọc yêu thương. Cô bé ấy lại là người đầu tiên dạy cho tôi biết cách quý trọng đồng tiền là như nào. Ngày qua ngày tình bạn lớn dần theo thời gian, ăn cùng ăn, vui cùng vui... Bỗng dưng một ngày, chúng tôi hẹn nhau hôm đó gặp nhau thế nhưng mà người bạn ấy lại thất hứa với tôi, hôm sau cô ấy đến xin lỗi rất nhiều nhưng tôi không nghe lời giải thích từ cô ấy. Thế là từ hôm đó tôi ra đi và trở về chỉ một mình. Vài ngày sau tôi nhận được tin, có một cô gái bán vé số đã qua đời vì bị sốt nặng nhưng không vào viện, người ta nói rằng trước khi mất cô bé ấy cứ luôn miệng tha lỗi cho tớ đi mà! Nghe tớ... giải thích một lần đi... đừng giận tớ nha... Chỉ vì lý do thế cơ đấy mà tôi làm cho người bạn của mình phải rơi nước mắt, lại không yên tâm, chỉ vì lòng ích kỉ mà tôi đã mất đi người quan trọng nhất. Tôi cố kìm nước mắt lại, đó chỉ là tin đồn mọi người sai rồi cô ấy chỉ đi đến một nơi thật xa, thật xa thôi cô ấy chưa chết đâu. Làm sao để có thể trở về như ngày xưa, ngày chúng ta cùng nhau vui đùa, biết bao nhiêu là niềm vui lẫn nỗi buồn hòa vào nhau. Tôi sai rồi! Trả lời tôi đi? tại sao bạn nằm đó lặng thinh không nói gì, sao bạn không ngồi dậy đùa giỡn với tôi như ngày nào. Mưa thì có bao giờ nhớ nắng nhưng sao xa bạn tôi lại nhớ thế này? không có bạn tôi biết phải làm sao với cuộc sống phức tạp, ai là người sẽ chìa tay ra giúp tôi những lúc khó khăn như bạn đã từng làm. Tại sao giữa chúng ta giờ lại có một khoảng trống vô cùng xa xôi và lớn lao đến thế? Nó không còn nằm trong tầm với của hai ta nữa rồi. Tớ rất muốn được nghe lời cậu nói. Lời của người bạn mà tớ yêu thương nhất. Giờ tớ xin cậu tha thứ cho tớ ....

Tớ hứa với cậu tớ sẽ vượt qua mọi vấp ngã của cuộc đời, tớ sẽ sống thay cả phần của cậu. Đối với tớ, bạn vẫn là bạn, tình bạn của chúng ta sẽ tồn tại mãi dẫu nhân gian muôn màu đổi thay.

van mau ke ve ki niem voi nguoi ban than 3

 

3. Kể về kỉ niệm với người bạn thân - Bài văn mẫu số 3

 

Tuổi thơ tôi luôn gắn liền với những cánh đồng, những cánh cò, những con diều vi vu mùa hè và cả những lời rủ rê chơi bời của Ròm, thằng bạn thuở nhỏ của tôi.

Ròm là hàng xóm nhà tôi. Chúng tôi chơi với nhau từ hồi còn bú sữa. Thật ra nó có tên họ đàng hoàng nhưng bọn tôi ai cũng gọi nó là Ròm, nhất là mỗi khi nó ở trần, lòi cả xương sườn ra. Nói thế thôi chứ bọn trẻ nhà quê chúng tôi ai cũng èo uột cả, chẳng hơn gì nó đâu nhưng gọi mãi rồi quen. Mà cũng lạ, tuy nó là con trai, lại cao hơn tôi cả khúc nhưng lại cứ bị tôi ăn hiếp! không biết nó có cảm giác gì khi bị tôi sai mà cái đầu bù xù của nó cứ gật đầu lia lịa, cười cười rồi làm ngay. Đúng là thằng đần! Thế nhưng lâu lâu nó lại rủ tôi đi xem hát ở đầu làng nữa cơ. Và đối với tôi, nó là thằng bạn tốt nhất trên đời.

Tôi và nó hay chơi ở gần bờ sông, 1 nơi êm dịu và yên lành vô cùng. Nhưng ấy chỉ là ngay khúc sông đó thôi, chứ còn bên kia sông thì không ai dám bén mảng đến bao giờ. Đó là ngôi nhà của bà 5 xóm dưới. Hồi đó bà sống ở đó nhưng cách đây vài năm khi con bà chết đuối thì bà chuyển về xóm dưới sống cùng họ hàng. Thế là ngôi nhà bỏ hoang, Và từ đó chẳng biết từ đâu lại có tin đồn ngôi nhà có ma! Lúc đầu vài đứa biết rồi từ từ hết người này đến người kia và rồi cả xóm ai cũng đồn ầm lên. Không biết người đồn có thật nhìn thấy con ma bay là đàn gì đó hay không nhưng cả tôi và thằng Ròm đều thấy lạnh ớn. Tuy thế nhưng khu đồng cỏ đã bị tụi thằng Tí, thằng Tèo giành chơi nên tụi tôi đành phải "dũng cảm" chơi ở mé sông; và lại ban ngày thì ma nào lại dám nhát bọn tôi. Nhưng quả thật là lâu lâu tôi cũng khá tò mò về chuyện ma quỷ đó và tôi cũng đã từng rủ thằng Ròm đi khám phá 1 phen nhưng nó chuyên môn từ chối, thằng coi vậy mà nhát! Nhưng nó không né mãi được, thằng Tí quậy ấy đã ngang nhiên thách bọn tôi đi vào ngôi nhà hoang ấy đương nhiên là 1 người như tôi không đời nào lại để bị coi thường thế được, thế là tôi đồng ý. Nhưng chẳng bao lâu sau tôi lại hối tiếc cái tính anh hùng rơm ngu ngốc của mình. Tôi lo ngay ngáy thằng Ròm cũng chẳng hơn gì, nó mới nghe tôi nói mà đã la oai oái cả lên, lại càng làm tôi nhụt chí anh hùng. Nhưng để bảo vệ danh dự tôi nhất quyết phải đi, thế là tôi năn nỉ, năn nỉ, rồi bắt buộc, và cả hăm dọa thằng quỉ đó. may mắn là nó biết sợ nên đồng ý liền. thế là tối đó bọn tôi trốn ba mẹ chạy ù ra bờ sông bọn thằng Tí đã chờ sẵn nhưng tụi nó không vô mà lại núp sau bụi tre xem bọn tôi. Tôi ra vẻ bình tĩnh kéo ngay thằng Ròm vào trong dưới những cặp mắt đầy ngưỡng mộ của tụi nó, nhưng có ai biết rằng tôi đang toát cả mồ hôi. Tôi rất sợ bóng tối! thằng Ròm không biết thì sao chứ khi tôi bóp chặt tay nó, nó la oai oái cả lên. Vào đến giữa nhà cũng chưa thấy gì, vẫn là bóng tối và những cơn gió lùa. Tuy đã bớt sợ nhưng sao tôi hồi hộp quá. Tôi tưởng tượng không biết con ma này sẽ ra sao... ốm, mập? cao, thấp? bay hay là đi như con người ? Eo ôi, nghĩ đến thế tôi rùng cả mình... RẦM...

Bố, mẹ, bà nội, thằng Ròm...mọi người đều xung quanh tôi cả. Thằng Ròm kể khi cánh cửa sổ chợt đóng sầm lại, nó cứng cả người, đang tính lôi tôi ra thì mới nhận ra tôi đã mất tiêu, hoảng hồn, mò mẫm mãi thì phát hiện ra tôi đây nằm thẳng đơ dưới sàn! Nó sợ quá chạy đi kiếm người lớn. Tụi thằng Tí thấy Ròm chạy, sợ quá cũng toán loạn cả lên. Tối đó tôi bị 1 trận tơi tả, bố quất mấy phát đau điếng cả người, còn nội thì cứ ngồi niệm phật, sợ tôi bị ma ám! thằng Ròm cũng chẳng hơn gì tôi, cũng tơi bời. Đúng là 1 buổi tối nhớ đời!

Sau này thằng Ròm chuyển lên thành phố học, bỏ lại tôi đây 1 mình ở trường huyện, buồn chết được. Tuy thế kỉ niệm này sẽ luôn nằm mãi ở 1 ngăn nào đó trong tim tôi. Hy vọng đến 1 ngày, tôi và nó lại cùng đi thả diều, bắt bướm..với nhau, và nhất định thăm lại ngôi nhà năm nào, mặc dù giờ nó đã trở thành 1 mảnh vườn tuyệt đẹp.

van mau ke ve ki niem voi nguoi ban than 4

 

📌 Một số bài văn mẫu tuyển chọn:

📝Kể về kỉ niệm với người bạn thân

📝Kể về một lần em giúp đỡ người khác hoặc em được người khác giúp đỡ

📝Viết đoạn văn về một người trong trường mà em yêu quý

📝Nghị luận về thị hiếu của thanh niên ngày nay

📝Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

📝Viết đoạn văn kể lại một tiết học em yêu thích nhất

📝Em hãy viết báo cáo kết quả nghiên cứu về đặc điểm hình thức thơ Đường luật qua một số bài thơ trung đại đã học

📝Phân tích, đánh giá Mùa xuân chín, Hàn Mặc Tử

📝Phân tích, đánh giá truyện Thần Trụ trời

📝Viết văn bản nghị luận phân tích, đánh giá một truyện kể

📝Viết bài văn kể lại một sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử

 

4. Kể về kỉ niệm với người bạn thân - Bài văn mẫu số 4

 

Những kỉ niệm với bạn thân là kỉ niệm không bao giờ có thể quên, buồn có, vui có mà kỉ niệm buồn thường sẽ sâu sắc hơn. Em và cậu bạn thân đã cùng nhau đạp xe dưới trời mưa, vừa bị ngã vừa bị ốm nhưng lại rất đáng nhớ.

Cậu bạn của em tên Nam, là bạn học cùng lớn lại ở cùng xóm với em. Hai đứa chơi thân với nhau từ nhỏ, lúc nào cũng dính lấy nhau, đi đâu cũng phải có đôi có cặp, có khi còn thân thiết hơn cả anh em ruột. Bố mẹ hai bên khi không thấy một trong hai đứa là biết chắc hai đứa đang ở cùng nhau hoặc hỏi đứa này sẽ biết được thông tin của đứa kia. Có lần chúng em đang trên đường đi học về, trời bỗng nhiên nổi gió giông gió, mây đen ùn ùn kéo đến, thấy gió mát lại lộng gió em và Nam khoái chí đạp xe trên đường. Dù được mọi người nhắc đi nhanh kẻo trời mưa nhưng hai đứa bỏ ngoài tai.

Trời đổ mưa rào, cơn mưa mùa hè mát lạnh, từng hạt nước mưa rơi vào mặt tạo cảm giác thích thú, em với Nam rủ nhau vừa đi xe đạp vừa tắm mưa. Được một đoạn vì đường mưa trơn trượt, xe Nam và vào cái nắp cống nên ngã lăn ra đường, em nhìn thấy thế liền phanh gấp xe lại nên cũng ngã nhào. Hai đứa bị đau chẳng còn thiết tắm mưa, chỉ đành vác xe đạp về nhà. Đêm hôm ấy cả hai đứa đều bị sốt và ho, thế là bị cảm lạnh. Dù bị bố mẹ mắng và phải nghỉ học vài hôm nhưng khi đi học trở lại, hai đứa gặp nhau vẫn cười khúc khích về vụ tắm mưa đó.

Chúng em hứa sẽ không nghịch dại như thế nữa, ngược lại nếu một trong hai đứa có ý định không tốt thì đứa còn lại phải có trách nhiệm khuyên bảo hoặc ngăn cản, nhất định không được hùa theo hoặc cổ vũ. Tình bạn của chúng em đã trưởng thành và lớn dần lên như thế đó.

van mau ke ve ki niem voi nguoi ban than 5

5. Kể về kỉ niệm với người bạn thân - Bài văn mẫu số 5

 

Em có một người bạn rất thân, chúng em chơi chung với nhau từ khi còn là đứa trẻ lên ba, lên bốn. Bạn ấy tên Giàu, em và Giàu có với nhau rất nhiều kỉ niệm trong đó em nhớ nhất là lần chúng em chơi trò mèo và chuột dưới ao.

Chúng em là hai cô gái sinh ra ở một vùng quê nên rất dễ nhận ra bằng nước da đen nhẻm và cái dáng nhỏ gầy gầy. Giàu ít nói, ít khóc, làm việc nhà rất giỏi, còn em thì ngược lại. Chúng em như hai mảnh ghép trái ngược nhau nhưng lại thân thiết hòa hợp cùng nhau. Mặc dù là bạn bè nhưng em chẳng khác nào một cô em gái nhõng nhẽo, hay giận hờn còn Giàu trở thành một người chị khó tính, đảm đang. Lần đó em rủ bạn ấy chơi trò mèo bắt chuột trong ao. Phía sau nhà Giàu có một cái ao khá lớn và nước rất sâu, lúc đó em không hề biết sợ dù em vẫn chưa biết bơi. Em đóng vai là chiến binh chuột và trang bị bằng chiếc phao được cột từ hai trái dừa khô. Giàu làm con mèo hay bắt chuột và đuổi theo bắt em. Trên cái ao sau nhà, tiếng cười rộn lên cùng với tiếng nước bắn tung tóe:

Lại đây, mèo ơi!

Hãy đợi đấy! chuột ơi.

Em đang bơi giữa dòng thì bỗng dây của hai trái dừa nối vào nhau bị đứt, em chìm xuống nước chỉ kịp la lên kêu cứu. Giàu bơi thật nhanh lại chỗ em và nắm áo em bơi ngược lên bờ. Cả hai đều đuối sức do chơi đùa, cũng may là em vớ được một khúc thân chuối. Lên được bờ, em và bạn ấy ngồi thở hổn hển, gương mặt đứa nào cũng tái xanh vì sợ hãi. Về nhà, chẳng ai dám nói với cha mẹ nhưng ngày hôm sau chúng em hẹn nhau ra bờ sông tập bơi. Em quyết tâm sẽ học bơi còn Giàu hứa sẽ dạy em đến khi nào em bơi thật giỏi.

Chúng em giờ đã lớn nhưng mỗi lần nhắc lại kỉ niệm ngày thơ ấu, em đều cảm thấy rất vui. Rất may mắn là em và Giàu vẫn là bạn của nhau, vẫn có thể trò chuyện cùng nhau dù không còn học cùng trường nữa. Cảm ơn người bạn thân, cảm ơn những kỉ niệm đẹp giúp em thêm động lực phấn đấu cho tương lai.

van mau ke ve ki niem voi nguoi ban than 6

https://9mobi.vn/van-mau-ke-ve-ki-niem-voi-nguoi-ban-than-30668n.aspx
Ngoài kỉ niệm với người bạn thận còn có những kỉ niệm khác không ? các em có thể tham khảo thêm bài văn mẫu kể về một kỉ niệm đáng nhớ của em đối với một con vật nuôi mà em yêu thíchđó có thể là kỉ niệm buồn hoặc kỉ niệm vui giữa em và con vật nuôi đó nhưng đã để lại ấn tượng sâu đậm trong em.

Tả thầy cô giáo mà em yêu quý
Kể lại kỉ niệm đáng nhớ với thầy, cô giáo của em
Kể một kỉ niệm về thầy giáo hoặc cô giáo của em
Kể về kì nghỉ hè đáng nhớ nhất của em
Kể về tình cảm của bố mẹ, người thân đối với em.

HỎI ĐÁP

  • Từ khoá:
  • Ke ve ki niem voi nguoi ban than

  • hay ke mot ki niem kho quen ve tinh ban
  • ke ve ki niem dang nho voi nguoi ban than
Sponsored ads

APPS LIÊN QUAN

Đọc nhiều

Mới cập nhật

Top

Copyright 2017 Powered by X-Media Minh Cuong J.S.C. All Rights Reserved.